Thơ

Thơ của Phong Du:
Em mệt rồi...

(Ngày đăng: 25/5/2018 15:48)

     Tác giả Phong Du tên thật Đặng Thị Thúy – Hội viên Hội VHNT Tỉnh Quảng Ninh; Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng; hiện công tác tại Trung tâm Bồi dưỡng chính trị Thành phố Móng Cái, Quảng Ninh.


 Em mệt rồi, nên muốn một bờ vai

Đủ vững chãi để cho em nương tựa

Đủ bình yên để chở che giông tố

Trước cuộc đời đầy ngang trái đắng cay.

 

Em mệt rồi, cần lắm một vòng tay

Để cho em gối đầu, yên giấc ngủ

Để đừng thấy bão lòng đang vần vũ

Những đêm dài, nước mắt chẳng ngừng rơi.

 

Em mệt rồi, nên muốn được nghỉ ngơi

Không phải cuống cuồng vội đi làm mỗi sáng

Không cần chắt chiu, dành dụm tiền mỗi tháng

Không áp lực, lo toan cho cuộc sống mai sau.

 

Em chẳng biết làm gì để quên hết nỗi đau

Đời bạc thế, sao em không ngờ tới

Gieo tin yêu, sao gặt về gian dối

Nỗi đau này, bao lâu nữa mới nguôi?

 

Em mệt rồi, em cũng muốn buông thôi

Buông anh nhé, để anh vui tình mới

Ở bên ấy, đang có người ngóng đợi

Nếu anh cần, anh hãy cứ đi đi.

 

Bấy nhiêu năm, tình nghĩa có là chi

Những đắm say, thương yêu rồi cũng hết

Nếu đổi hy sinh để nhận về mỏi mệt

Thì em nản rồi, em cũng muốn buông thôi.

 

Nhưng em sợ con mình bơ vơ giữa xa xôi

Sợ con khép mình, không dám mơ hạnh phúc.

Em sợ lắm những thị phi, vinh nhục

Nếu đạp lên cả đạo đức, lương tâm.

 

Nếu chỉ nghĩ cho mình, không nghĩ đến người thân

Sống chỉ cần yêu mà đạp lên tất cả

Ảo tưởng, dối lừa, cuống cuồng, vội vã

Thì em buông, em không thể, anh ơi.

 

Mình đã bên nhau gần hết cả cuộc đời

Có lẽ nào đã ươm nhầm trái đắng

Cứ kệ em, một mình trong khoảng lặng

Bởi em mệt rồi, anh hãy cứ buông thôi!

25/5/2018

Tác giả bài viết: Phong Du

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.