Tác phẩm văn xuôi

Một mùa Xuân kỳ lạ

(Ngày đăng: 20/4/2018 21:20)

     Những tia nắng xuân ấm áp mà tôi đã đặt hàng từ tận quê hương Việt Nam yêu dấu từ hai, ba tháng trước cuối cùng cũng đã được "nhập cảnh" mang hơi thở mùa xuân đến cho miền Đông Bắc nước Mỹ hôm qua và hôm nay. Cây đào trong sau vườn nhà tôi hớn hở mở toét miệng cười vài nụ. Còn mấy loài cây khác có vẻ hờn dỗi trời đất nên vẫn mím môi đứng khoanh tay nhất định chưa chịu mở lòng đón "khách". Các chú chim sẻ coi vậy mà tinh tế đến lạ nghe được tiếng hoa khai, bốn phương ùa tới để hòa tấu véo von, hòa tiếng thác nước chảy róc rách tạo thành một bản nhạc giao hưởng thiên nhiên tuyệt mỹ. Khu vườn tàn tạ, thiếu sức sống sau mùa đông dài lê thê bỗng dưng bực tiếng cười và bừng sáng nắng xuân. Gió xuân len lỏi trong từng kẽ lá.


Tác giả Trần Lê Phượng Loan

  Mới hồi sáng này mấy ả hoa đào tươi rói há miệng cười giòn tan vì tiết trời 25 độ C. Giờ đây trời vừa chạng vạng tối đang trở nên tái nhạt yếu ớt. Nhiều chị đào run rẩy với vành môi méo xẹo, bặm miệng cắn răng vì gió rét 3, 4 độ C. Nghe đâu một số nơi khác của miền Đông Bắc Hoa Kỳ vẫn đang còn tuyết. Lạ thật mọi năm giờ này hoa đã đua nhau nở, đâu có dở dở ương ương như vầy. Có lẽ nụ cười của các chị đào, loa kèn, tulip nơi đó sẽ bị đóng băng và ướp vùi trong băng giá? Nghĩ mà tội nghiệp. Ông trời sao nghiệt ngã.

Năm nào cũng thế, cứ khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư khi ngọn gió xuân ấm áp vừa mon men bước tới là tôi lo chuẩn bị tân trang khu vườn của mình. Nhưng năm nay xuân muộn, mãi đến hôm qua giữa tháng tư tôi mới dọn dẹp lá khô, nhặt các cành cây gãy, cong queo khô đét trong vườn và sắp lại các viên gạch đã bị di dời bởi gió đông...Sau đó tranh thủ đi mua nhiều loại hoa và cây kiểng. Mỗi lần đến đây tôi bị cuốn hút vào mê hồn trận--đứng giữa rừng hoa muôn màu muôn vẻ, tôi thật sự không muốn bỏ cái nào cả mà chỉ muốn bê hết về nhà mình. Có ai mà không thích cái đẹp đâu nhỉ!

Chiều nay trời ấm đi làm về thay đồ ngay. Tôi mặc một cái áo khoác rất mỏng háo hức chạy ra vườn trồng hoa sửa sang lại cái hồ và thác nước. Nắng xuân ấm áp sa xuống hôn nhẹ lên bải cỏ xanh. Bên kia chú cào cào ve vẩy râu trong nắng mới. Mấy chú chim sẻ và bồ câu cũng bận bịu ăn mồi ( thức ăn mà tôi để cho chúng trong một cái lồng ở vườn sau nhà vì sợ chúng đói nhất là mùa đông lạnh lẽo thức ăn khan hiếm khó tìm).

Tôi lúi cúi trồng mới được bốn khóm hoa và sắp xếp lại các phiến đá, ngắm nghía từng hòn sỏi trên bờ thác. Bỗng dưng gió táp vào mặt. Tiếng gió hú inh tai. Cát bụi bay mù mịt, trời nhanh chóng trở lạnh xuống còn 9, 10 độ C. Mới cách đó một, hai tiếng còn 22, 23 độ C cơ mà! Tôi lạnh cúm, cảm thấy mình mong manh như những cánh hoa đào trong gió! Làm tôi chợt nhớ đến cái rét nàng bân chợt ùa về như trong truyện cổ tích! Phải chăng ông Trời đã nghe được tiếng nàng Bân đang khóc vì áo len đã đan xong và mủi lòng làm rét lại? Nếu không thì sao những tia nắng ấm mà tôi đặt hàng từ quê hương vừa đến đây hôm qua thôi, giờ này run sợ trốn vào trong vỏ ốc mất tiêu(?) Lẽ nào Trời thương nàng Bân, mà bỏ mặc nàng Loan rên rỉ vì cái lạnh thấu xương của bốn tháng qua. Bất công quá người ơi! 😰

Tôi lật đật thu dọn đất và các chậu hoa chưa kịp trồng vào nhà tắm rửa mặc lại quần áo mùa đông, mang vớ và trùm chăn vì tối nay sẽ xuống gần 0 độ C. Thời tiết năm nay sao kỳ lạ quá! Tôi vội mở dự báo thời tiết, thấy một số vùng lân cận báo đang có tuyết hôm nay và ngày mai! Dự báo trong 10 ngày tới sẽ còn lạnh tiếp! Có nghĩa là tôi coi như mất trọn tháng tư!

Tôi thương mình co ro trong cái rét, tôi còn thương những nụ hoa hơn, mới nhú đã run lẩy bẩy hấp hối vì sự hời hợt vô cảm của chị đông. Chi đông hư quá mê ngủ. Ở quá hạn visa cả tháng rồi mà không hay. Thật là hết chỗ nói!

Tôi rất thèm nắng ấm quê hương! Tôi nhớ gió xuân quê nhà, nhớ nhành mai tươi thắm. Tôi nhớ những phiên chợ sớm, những buổi chợ chiều, những tiếng rao lạc lõng giữa đêm khuya. Nhớ tiếng mưa rơi trên mái lá. Tôi nhớ hương vị gió biển Tân Thành Gò Công quê tôi! Tôi thèm được tắm nắng và tung tăng nô đùa thả diều trên cánh đồng lúa. Tôi nhớ hương lúa mới, nhớ mùi mạ non, nhớ tiếng máy tuốt lúa, tiếng nói cười trong mùa gặt. Tôi nhớ mùi rơm rạ thơm ngai ngái hòa lẫn mùi mồ hôi của các nông dân giữa trưa hè gay gắt...

Mùa xuân của tôi đâu?

New York 14/4/2018

Tác giả bài viết: Trần Lê Phượng Loan

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.