Buổi chầu đầu năm

Thơ ta rải khắp trần gian Mang lên Thiên giới dâng ban Ngọc Hoàng Thơ ta như suối chảy tràn Như trăng lấp lánh, như màn thu buông Thơ ta là rượu, là hương Là cay, đắng…. nỗi vấn vương kiếp người Thơ ta ngạo nghễ tiếng cười Mười cô Tiên nữ…cả mười đều say!

Ngọc Hoàng khệnh khạng bước ra, hai bên là Nam Tào õng ẹo còn Bắc Đẩu thì lầm lì… Dưới điện lố nhố các vị thần… và một số đại diện trần gian mới lên. Người thì ngơ ngác trước vẻ hoành tráng của cung thiên, kẻ thì nghênh ngang kênh kiệu. Phía trước cửa ra vào cung điện Thiên Lôi dữ tợn hai tay cẩm hai lưỡi tầm sét, mắt trợn ngược nhìn như lục soát mọi người
.- Nam Tào đâu? Báo cáo xem thiên kỷ nay hạ giới có những ai “nhập khẩu” Thiên Đàng ta? - Ngọc Hoàng hắng giọng tỏ vẻ oai nghiêm.
- Dạ thưa Ngọc Hoàng – Nam Tào cất lời rành rọt - Họ đang đứng dưới điện đấy ạ! - Mắt Nam Tào lướt vòng một lượt còn tay thì thoăn thoắt giở sổ.
- Ngươi là ai? - Ngọc Hoàng dõng dạc hất hàm chỉ một người đứng trước vẻ oai phong lẫm liệt; ánh mắt cương nghị đầy sát khí.
- Dạ thưa Ngọc Hoàng thần là nguyên soái ở trần gian.
- Ngươi làm gì? - Ngọc Hoàng đanh giọng vẻ bực bội.
- Dạ thưa thần là vị tướng tài nhất trần gian! Thần có công với đất nước, với dân tộc, thần được nhân dân tôn vinh cử lên đây ạ! - Vị tướng lẫm liệt kiêu hãnh trả lời.
- Cụ thể ngươi làm gì? - Ngọc Hoàng không nén được cục tức trong cổ họng, nỗi bực tức của kẻ không hiểu lời kẻ vừa nói.
- Dạ thưa thần tổ chức quân đội đánh nhau ạ, tiêu diệt quân đội đối phương - Giọng vị tướng đã bớt phần cao ngạo.
- Cụ thể là làm gì? - Ngọc Hoàng trợn mắt, các vị thần đứng im phăng phắc, họ chưa thấy Ngọc Hoàng nóng như thế bao giờ.
- Dạ thưa đánh nhau… bắn giết ạ! - Vị tướng lắp bắp trả lời.
Như người vừa ngộ ra một chân lý, Ngọc Hoàng dõng dạc:
- Ngươi về trần gian mà tổ chức đánh nhau dưới đó còn loạn lắm… - Vị tướng oai phong kia cúi mặt, lùi lại mấy bước.
- Còn ngươi là ai? - Ngọc Hoàng hất hàm hỏi người có mái tóc bồng bềnh lượn sóng, gương mặt nghiêm nghị oai phong không kém.
- Dạ thưa thần là quan toà ạ! - Vị quan toà dõng dạc, trong giọng nói đầy gang thép. - Thần là người bảo vệ công lý ở trần gian, thần xử các vụ án… bắt bọn tội lỗi, bất lương, quan tham ô lại, tham nhũng hối lộ, những kẻ cướp của, giết người… và minh oan cho những người bị oan ức ạ! - Vị quan toà nói một thôi rất chi là hùng biện.
- Ngươi về trần gian mà xử án! Dưới đấy còn nhiều kẻ bất lương, tội lỗi…! Nhiều người bị oan ức lắm đấy… À, mà sao ngươi bảo vệ công lí mà lại đội tóc giả…?
Vị quan toà thẹn thùng cúi mặt lùi lại.
- Tên kia? - Ngọc Hoàng chỉ vào vị to béo bụng phệ, gương mặt láng bóng, dáng vẻ kênh kiệu đắc ý của kẻ lắm tiền – Ngươi là ai?
- Dạ thần là nhà doanh nghiệp lớn nhất hành tinh ạ! - Hắn trả lời dõng dạc và cúi xuống xách lên một cái cặp to nặng nề.
Ngọc Hoàng giật mình. Thiên Lôi đâu kiểm tra xem có phải hắn mang “bom” lên khủng bố thiên đình ta không? - Mắt các thần lấm lét lo sợ. Thiên lôi sầm sập bước đến một tay nắm chặt lưỡi tầm sét còn tay kia giơ lên định túm cổ kẻ xách cặp.
- Dạ thưa Ngọc Hoàng đây là tiền vàng ạ! - Vừa nói hắn vừa bật nắp cặp. Vàng, đô la rơi tung toé ra sân điện. - Mắt các thần lóe sáng.
Ngọc Hoàng thở phào
- Ờ, ta thấy bọn người Trung Đông dưới trần gian các ngươi thường xuyên "khủng bố" lẫn nhau… chết chóc vô khối nên ta cảnh giác. Thế ngươi mang tiền vàng lên đây làm gì?
- Dạ thưa! Để làm lộ phí, lót tay… để tiện ra vào "cung cấm", "vườn thượng uyển", hay "cung mỹ nữ" của thiên giới ạ! Và cũng để biếu xén bề trên tạo mối quan hệ làm ăn sau này ạ!
- Nghề nghiệp? - Ngọc Hoàng cộc lốc, mặt bừng đỏ, Ngài như bị xúc phạm - Ngươi làm được những việc gì tốt ở hạ giới?
- Dạ thần mở nhà máy, xí nghiệp thuê người lao động; thần buôn bán, làm ra nhiều của cải… thần ủng hộ tranh cử; ủng hộ các phong trào như: khuyến học, phòng chống “ết”, phòng chống tệ nạn xã hội…; ủng hộ người tàn tật, những nạn nhân chất độc “màu da cam”… - Hắn nói một thôi, một hồi những thành tích nghe như bản tham luận hội nghị báo cáo tổng kết thi đua được đọc đi đọc lại nhiều lần(!)
Ngọc Hoàng bật dậy, tay đập mạnh xuống bệ rồng
- Về ngay! Ngươi về ngay trần gian mà buôn bán, mà bóc lột lao động, mà khuyến học, mà ủng hộ … Trên ta con cháu chúng ta không cần học, không cần lao động, không có “ết”, dân ta không ai bị chất độc màu da cam...
Cung điện cả kinh, mặt các thần biến sắc… chỉ có Nam Tào hai tay cầm quạt, quạt liên hồi “hạ hoả” cho Ngọc Hoàng; Thái Thượng Lão Quân vội bước đến bên Ngọc Hoàng tay cầm viên "linh đan" to bằng quả táo đưa vào miệng Ngọc Hoàng và day mắt về phía mấy cung nữ. Một cung nữ xinh đẹp uyển chuyển bước lên hai tay bê một bình nước nạm ngọc rót vào miệng Ngọc Hoàng, Ngài ngửa cổ tu ừng ực…
- Còn ai nữa không? - Ngọc Hoàng hất hàm xuống dưới điện vẻ lạnh lùng khinh thị.
- Dạ còn thần ạ! - Trước mắt Ngọc Hoàng là một vị trông lôi thôi tóc râu nham nhở, mắt láo lơ ngang dọc. Lúc thì nhìn lên bệ rồng, lúc thì nháy mắt các cung nữ, lúc lại tủm tỉm cười… miệng lẩm nhẩm, chân đánh nhịp. Ngọc Hoàng trông đã thấy bõ ghét.
- Ngươi là ai? - Ngọc Hoàng trịch thượng.
- Dạ thần là nghệ sĩ dân gian ạ! - Hắn tỉnh bơ trả lời.
- Nghệ sĩ là cái quái gì? - Ngọc Hoàng hất hàm.
- Ngươi có biết đánh nhau không?
- Dạ thần rất sợ!
- Thế buôn bán thì sao? - Ngọc Hoàng gặng hỏi.
- Về khoản này thì thần rất dốt ạ!
- Thế ngươi làm gì? - Ngọc Hoàng kênh kiệu vẻ coi thường.
- Dạ thưa thần sáng tạo ra những tác phẩm kiệt tác lưu truyền trong dân gian - Hắn ngất ngưởng trả lời; tay còn cầm bình rượu đưa lên miệng chiêu một hụm, định nói tiếp. Ngọc Hoàng bực bội cướp lời:
- Sáng tạo cái gì? Ai cho ngươi được quyền sáng tạo? Sao ngươi dám phạm thượng? - Ngọc Hoàng bừng bừng phẫn nộ. Thiên Lôi trợn trừng chăm chú nhìn Ngọc Hoàng đợi lệnh.
- Thần vẽ tranh, nặn tượng, làm thơ… phục vụ đời sống tinh thần cho loài người, hướng loài người đến chân, thiện, mỹ ạ! - Hắn tưng tửng trả lời một cách bất cần.
- Tranh đâu cho ta xem?
- Dạ đây ạ! - Hắn rút trong túi bố ra một tờ giấy, mấy lọ màu nhem nhuốc… Tay cầm cọ phết la liệt những mảng màu lên giấy trắng. Trong nháy mắt, hiện ra bức họa, một mỹ nữ khoả thân xinh đẹp (mà có lần Nam Tào, Bắc Đẩu vi hành đã nhìn thấy đâu đó ở vòm các nhà thờ thời Phục Hưng…). Các vị thần tròn mắt. Rồi hắn lại rút ra một tờ giấy vẽ nhằng nhịt những chấm, móc, gạch… Ngọc Hoàng không hiểu nó là cái quái gì. Ngài chăm chắm nhìn vào bức vẽ mỹ nữ gật gù: “Lạ quá! dưới đó nghèo thế ư?" (Ngài lẩm nhẩm):
- Ừ, được đấy - nhưng ta thấy nó thiêu thiếu cái gì ấy?
- Dạ thưa thiếu xiêm y ạ! - Bắc Đẩu đế nhỏ. Ngọc Hoàng gật đầu:
- Đúng, đúng! - Thế còn thơ là cái gì?
- Dạ thưa! Thơ là những ngôn từ huyền diệu, "Thơ là men;ánh sáng; hương hoa; là mật ngọt dâng đời; thơ là rượu, là hương…là hồn cuộc sống!"
- Vậy ngươi hãy rót cho ta một cốc thơ đi - Ngọc Hoàng mỉm cười và ôn tồn ra lệnh.
- Vâng, Ngọc Hoàng hãy nghiêng tai để thần "rót" ạ! Thi sĩ cười hóm hỉnh.
Thấy Ngọc Hoàng nghiêng người, cả cung điện nghiêng theo, mọi người ngơ ngác chẳng hiểu gì, cung thiên lúc đó cũng nghiêng về một phía, mấy quả Đào trước mặt Ngọc Hoàng cũng như sắp trượt khỏi đĩa… Thi sĩ tu nốt hớp rượu và cất giọng trầm trầm như sấm:
Thơ ta rải khắp trần gian
Mang lên Thiên giới dâng ban Ngọc Hoàng
Thơ ta như suối chảy tràn
Như trăng lấp lánh, như màn thu buông
Thơ ta là rượu, là hương
Là cay, đắng…. nỗi vấn vương kiếp người
Thơ ta ngạo nghễ tiếng cười
Mười cô Tiên nữ…cả mười đều say!
- Hay! - Ngọc Hoàng vỗ đùi, cả cung điện cười theo, - Ngươi ở lại đây với ta! Đọc thơ cho ta nghe và dạy cho ta làm thơ được không?
- Được thôi, Nhưng phải có rượu để bái sư chứ ạ! - Thi sĩ cười hóm hỉnh.
- Có lý, có lý! - Ngọc Hoàng cả cười mãn nguyện:
- Cung nữ đâu mang rượu ngâm "Linh đan" tỷ năm lên đây!
Như chợt nhớ điều gì, Ngài ngoái xuống sân điện:
-  Thiên lôi đâu? Bãi triều!

Gửi bình luận