Chùm thơ tháng 1/2019 của Thái Lân

KHÔNG THỂ

Em bị ốm mà Anh không thể

Không thể nào đến được bên Em…?

Anh không đi xa và cũng không bận việc

Nhưng không thể nào đến được em ơi !

Ôi ! gần bên nhau mà như xa vạn dặm ?

Ước gì nhà anh cách nhà em bờ dậu

Để lén sang những lúc vẵng người

Được thì thầm bên Em một phút

Cho vơi đi nỗi đau xé trong lòng..!

Này Em ơi ốm làm chi chi khổ ?

Khổ cả đôi chứ đâu phải riêng Em ?

Anh thương Em quanh năm vất vả

Ốm xuống rồi không người chăm nom

Anh yêu Em cần mẫn sớm hôm

Lo cho Chồng Con lo giữ dìn mái ấm

Em ốm rồi ai lo việc thay Em ?

Cớ làm so mà em ốm thế này ?

Giá như được sẻ chia đau đớn

Anh sẽ chịu đau để Em được khỏe mau

Giá như được chia đôi gánh nặng

Anh gánh luôn cho Em đỡ nhọc nhằn

Nhưng không thể, không thể nào đến được

Không thể nào chia nổi đâu Em ?

Hỡi cao xanh trên đỉnh Non vời vợi

Đọa đầy chi cho khổ Em tôi ?

Ôi ! nỗi nhớ thương Em như con thuyền vượt Bão

Đến bên Em chỉ là giấc mơ !

Thôi thì đành dằn lòng mình vậy

Ngậm giọt sầu mặn đắng trên môi

Đêm lại đêm sao cứ mãi đêm dài ?

Trong miền man Anh thấy Em bên cạnh

Em bảo rằng: Em có ốm đâu

Em rực rỡ như Hoa trên đỉnh núi

Em ngọt thơm như quả Táo đầu cành

Tay ôm bó Hồng nhung thắm đỏ

“ Tặng Anh nè tình yêu của Em” !

Tôi ôm em gi em thật chặt

Nát cả Hông nhung không thể buông tay

Nhưng chao ôi chỉ là ảo mộng

Là ước mơ trong nước mắt nhạt nhòa !

Em ơi em!!!

Đừng ốm nữa được không ?

Để Anh ngắm bờ Môi em thắm đỏ

Được nghe Em cười ron rã dưới nắng mai

16/01/2019

TÂM SỰ CÙNG EM

Sau lần gặp gỡ lòng bỡ ngỡ

Anh hát vu vơ lòng thẫn thờ

Cảm nhận đầu tiên đêm văn nghệ

Khuya về thao thức với giấc mơ

Anh viết bài Thơ trong nỗi nhớ

Sau lần ca hát suốt thâu đêm

Điệu xèo lả lướt theo tiếng nhạc

Vũ điệu “Lam Hồng” Xe băng băng

Ra về nhẹ bước dưới ánh trăng

Nhớ miệng Em cười, trắng hàm Răng

Gió Thu se lạnh, liu riu thổi

Xao xuyến lòng ai dạ bồi hồi ?

Muốn nói lời yêu thay nỗi nhớ

Mà sao trái tim cứ nghẹn lời !

Tại sao phải lòng Nàng như vậy ?

Lòng thầm bảo Dạ nói sao đây ?

Tâm sự cùng Em suốt đêm nay

Thầm mong Em hiểu được lòng này

Vỳ Hoa Lựu đỏ ngọt Ong, Bướm

Hồng Nhung rực rỡ lắm yêu thương

Em ạ! Từ đây ta quen nhau

sẽ là bạn tốt đến mãi sau

Anh làm ngọn gió, Em Mây trắng

Bồng bềnh phiêu lãng giữa Trời  xanh.

19/01/2018

HƯƠNG XƯA

Anh ở đầu thôn, em cuối thôn

Mưa bụi sương giăng trắng lối mòn

Tựa cửa song thưa sang bên ấy

Màn mưa nhào xóa nét thân quen !

Hoa cải nhà ai óng như tơ

Mượn cánh hoa vàng chép vần thơ

gửi chiều Thu muộn hoàng hôn tím

Tiếng chim gọi bạn giọng run run

Tóc em sợi nhớ bay theo gió

Sợi thương níu lại vắt bờ vai

Lối cũ vườn xưa ong Bướm lượn

Mượn đêm anh lầm lũi đi tìm?

Thấp thoáng bên thềm nét hương xưa

Lá dừa chải lược nắng đung đưa

Em sâu nỗi nhớ vào trong dạ

Thẫn thờ tựa cửa lén nhìn qua!

Hương xưa hoa Cải đã nhạt nhòa

Kinh kỳ dâu bể đã giao thoa

Chim én chiều Đông chao cánh lượn

Mưa xối chéo ngang một góc vườn

Anh gửi lời thơ, viết lên môi

Bay vào ánh mắt của của em tôi

Lam chiều nhạt Nắng bên song cửa

Hoàng hôn khép lại chốn hương xưa !./.

29/01/2019

MỘT TRƯA MÙA HẠ

Anh rất nhớ một buổi trưa mùa mùa Hạ 
Qua ngõ nhà em phảng phất lời ru!
Nắng chói chang lối mòn thơm hoa cỏ
Bụi nhạt nhòa không thấy rõ mặt em
Tiếng ve sôi giục giã giữa trưa hè
Chùm phượng vỹ rực lên như ngọn lửa
Tình mới chớm vội chìm vào song cửa?
Lầm lũi ngại ngùng vén nắng đi qua
Trưa mùa Hạ dài lay theo nỗi nhớ
Bát nước chè xanh sóng sánh như tơ
giọt đắng cà fe chìm vào hư ảo
Lòng bâng khuâng nặng trĩu nỗi cô đơn
Bao năm rồi còn thoang thoảng mùi hương
Một ánh mắt ,một nụ cười tỏa sáng
Buồn rớt xuống hàng cây khô gió cuốn
Đếm đốt ngón tay dấu bụi thời gian
Hẳn chi em có đôi chút mơ màng ?
Để cát bụi nhuộm vàng lên nỗi nhớ !
Tình đơn phương một trái tim lầm lỡ
Nên chưa một lần nắm chặt tay em ?
Đời chồng chất bao ưu phiền, khát vọng
Nỗi cô liêu như một tiếng chim đêm
Còn nhớ chăng Em một thoáng bụi đường ?
Hay còn vấn vương chút tình xưa cũ?
Nắng nhạt nhòa dậy hương mùi hoa cỏ 
Nhớ mãi trưa Hè anh vén nắng đi qua !./.
26/01/2019

Gửi bình luận