Thơ của Phạm Khắc Chính

Đại tá Phạm Khắc Chính;

Sinh ngày 13 – 2 – 1952 tại Thái Bình;

Nguyên Phó phòng chính sách QKTĐ;

Hiện là Trưởng ban Mặt trận địa bàn dân cư phường Quỳnh Mai – Quận Hai Bà Trưng – Hà Nội.

THƠ TẶNG MẸ

Mẹ là ngọn lửa đêm đông

Mẹ là vầng ánh nắng hồng ban mai

Qua năm tháng, suốt ngày dài

Mẹ như dòng sữa chảy hoài không thôi

Mẹ như tiên ở trên đời

Nếu không có mẹ kiếp người còn đâu

Trải bao cay đắng tủi sầu

Gian nan mẹ chịu giãi dầu mẹ cam

Mẹ là bát muối bát cơm

Mẹ là khăn áo, chiếu giường, gạo rau

Mỗi khi người nổi cơn đau

Trở trời, mẹ bảo: “Sau đâu mà buồn”

Ăn thì miếng cháy, miếng xương

Làm thì khuya sớm nắng sương mặc trời

Đến khi gối mỏi da mồi

Mắt mờ, tai nặng mẹ ngồi lo con…

Thuốc thang mẹ bảo vẫn còn

Góc giường mưa dột giấu con mẹ nằm

Hắt hiu như chiếc lá vàng

Trời giông, gió cuộn nhẹ nhàng lá rơi

Đã mòn, sông cạn mẹ ơi

Chẳng như tình mẹ biển trời, nước non.

Tháng 5 – 2019

 

NHỚ QUẢNG TRỊ

Quảng Trị ơi, Quảng Trị ơi

Có mảnh đất nào ta nhớ thế

Bởi đất này sinh lại đời ta

Bởi đất này như một bản hùng ca

Máu và lửa, con người hơn sắt thép

Tuổi hai mươi sức xuân đời tươi đẹp

Ta hiến dâng để Quảng Trị sinh tồn.

Hôm nay vui buổi đoàn viên

Nghẹn ngào nhớ ngày lửa cháy

Cả Quảng Trị như một lò nung chảy

Đỏ đất bom đào thiêu rụi cả rừng cây

Bốn mươi năm rồi mà như mới qua đây

Cơm nhạt, rau rừng bữa nào cũng vội

Vừa bưng bát lên điện reo, đài gọi

Địch lấn vào thành phía đông, phía nam

Như Lệ, Tri Bưu tọa độ pháo dàn

Phần tử bắn, trận địa hô cấp tập

Loạt đạn vừa ngừng, OV – 10 rà thấp

Ngút trời khói lửa, bom rải thảm rồi,

Khẩu đội vừa xong có đủ bẩy người

Ngớt tiếng máy bay chỉ còn ba đồng chí,

Tám mốt ngày đêm Quảng Trị,

Chỉ ngần ấy thôi mà như hàng thế kỷ

Ngày mỗi ngày lại mất thêm đồng chí

Viếng bạn rồi, thầm nghĩ đến mình thôi

Lại nghe bom nổ rung trời

Đường dây lửa cháy, đứt rời thông tin

Nửa đêm khoác máy lần tìm

Thông dây đã vẳng tiếng chim bên đồi

Tin từ mặt trận đến nơi

Đạn rơi trúng địch, xác phơi cổng thành.

 

Xa rồi khói lửa chiến tranh

Quảng Trị ơi đã hồi sinh đất hiền

Thênh thang Dốc Miếu, Cồn Tiên

Thuyền giăng Cửa Việt, cá lên trắng chiều,

Xanh vườn cây lá hồ tiêu

Cao su, rừng hóa phì nhiêu đất cằn

Êm đềm Thạch Hãn sóng xanh

Nghẹn lòng nhớ đến các anh lệ nhòa

Một thời khói lửa đi qua

Quảng Trị ơi, bản tráng ca muôn đời.

Gửi bình luận