Chùm thơ của Nguyễn Trọng Liên và Minh Hiền (Thanh Hóa)

Nhà thơ NGUYỄN TRỌNG LIÊN

Hội viên Thơ – Hội VHNT Thanh Hóa,

Nguyên giảng viên Toán, ĐH Hồng Đức, Thanh Hóa

 

HOA DẠI ĐÀ LẠT

Nắng hường trải xuống rừng thông

Hoa dại nở để cho lòng anh say.

Dã Quỳ, hồn đậu nơi đây

Mà sao vía lại lên mây với trời.

 

Ô kìa! Trinh Nữ ven đồi

Nỡ nào khép cánh khi người chạm tay?

Cạn ngày tím sắc mơ say

Sim, Mua đợi gió mà lay tím chiều

 

Bồ Công Anh trắng duyên yêu

Mở lòng hoa, hứng trong veo giọt đàn.

Và đây…Hồng dại bên đường

Xòe tay đỡ mấy viên sương gió lùa...

 

Em đang cuộn nắng thay mùa

Áo em xanh mảnh Thiên thu đợi chờ

Yêu người, yêu cả câu thơ

Băng trinh. Hoa dại Đậu bờ cỏ may!

 

Vô tình ai xéo gót giầy

Làm đau hoa

Héo những ngày…

Đợi mong!

 

TIẾNG ĐÊM

Thành phố vào đêm nghe kể

Cột đèn lóa sáng sang khuya

Nhạc rốc đó đây ầm ĩ

Tiếng kinh tụng phía sân chùa.

 

Đám tang nhà ai kèn khóc

Đám cưới nhà ai nhạo lời

Phía xa xe trườn qua dốc

Bước người như bước ma trơi.

 

Điện mờ cửa phòng khép, mở

Vào ra những khách không tên

Vỉa hè phố gần khu chợ

Chiếu manh chải xéo màn đêm.

 

Lanh canh quán hàng cháo cá

Tiếng ai ú ớ cuộc say

Trắng, đen, tím, vàng, xanh, đỏ

Vào đêm cho dễ phô bày.

 

Khói hương lên từ chân tượng

Hoa sữa rơi cụm phấn vàng

Lộc vừng trùm chăn đứng ngủ

Chim đêm xoẹt cánh chao ngang.

Khung không vài ông sao rụng

Hút lời kẻ bán hàng rong

Cây cầu chéo chân nằm nghỉ

Mảng bèo phủ mặt khúc sông.

 

Còn lâu thì trời mới sáng

Đâu rồi tiếng của đêm ơi!

Nước dưới chân cầu cuộn sóng

Bọt tung bắn cả lên trời…

 

KHÔNG ĐỀ

Con trở lại làng với ngôi nhà tuổi thơ

Để lần sờ dấu tay cha từng bấu víu

Thanh tầu trơn mòn, đâu chỉ là đỡ ngói

Mà ruột gan cha chà sát mặt răm lim.

 

Con đi vào trận tuyến không tên

Một mình con đã nằm nghe cha khóc

Những đêm khuya rừng thưa im súng thét

Con nào biết đâu

trong ngực cha

đạn rạch nát đường cày...

7.5.2019

 

VIẾT Ở NGHĨA TRANG HÀNG DƯƠNG(*)

 

Nghĩa trang nhòe ánh đèn đường

Bước chân lạnh. Gió hàng dương đổ mùa.

Trăng rằm giấu mắt trong mưa

Í uôm... Con sóng mới vừa chợt xa...

 

Hình như mỗi bước chân qua

Khúc xương trắng đã tìm va gót giầy!

Hơn trăm năm, mấy vạn ngày

Còn đau tảng đá, ngực gầy Côn Lôn!

 

Gió lên réo rắt hàng dương

Mưa đêm thấp thỏm con đường người đi...

Gió mưa cũng tiếng bấc, chì

Nén tâm nhang đỏ một thì xuân xanh!

 

Đây vòng hoa trắng nguyên trinh

Nón bài thơ cứ đợi dành dâng Cô!

Lê - ki - ma tỏa hương mơ

Đóa dừa cạn lại hóa thơ giữa rừng...

 

Mưa ơi rơi nhẹ được không?

Gió ơi thổi nhẹ để lòng bâng khuâng!

Bờ ơi hôn nhẹ sóng lừng

Khói nhang... Trắng đã kịp vương lối về!

 

20h ngày 16.6.2019 ( 14.5 Kỷ Hợi)

(*) Bài thơ đã được lồng trong khung kính lớn hiện lưu trong Bảo tàng Côn Đảo


Nhà thơ MINH HIỀN

Phóng viên Tạp chí Doanh Nghiệp & Hội nhập

(VP Đại diện tại Thanh Hóa)


TIỄN ANH

 

Anh đi rồi phố phường trống trải

Em lặng nhìn khắc khoải một niềm thương

Đường về nhà sao lạc giữa rừng sương

Buột gọi: “Anh ơi” khi tển mình chẳng nhớ!

 

Mây phủ đầy trời dù nắng vàng sắc lá

Hoa ngẩn ngơ giữa lòng ai băng giá

Bông hồng có anh khoe sắc mỉm cười

Vắng anh rồi, hoa mặc niệm cánh vàng rơi...

 

VẪN LÀ

Vẫn là em của ngày xưa

Vẫn là hoa sữa chiều mưa đượm buồn

Vẫn là nước mắt em tuôn

Vẫn là ngõ nhỏ con đường sóng đôi

Cùng say sóng nhạc... qua rồi

Ghi - ta treo ngược, cắt đôi nỗi niềm!

Giật mình ngước mắt trông lên

Thấy ô cửa ấy lặng yên... không người!

Bình luận

  1. deTSloaXmiz
    UlXgcZmOTnLJb

    fAauJovtbUiIZ

  2. iTGPcVUzCW
    MqnrSePBjIuRF

    msMrWzlAwIDL

Gửi bình luận