Hoa sữa mùa thu

Vì sao hương hoa sữa lại khiến người ta nao lòng đến thế? Vì đó là loài hoa của mùa Thu có thứ hương thơm sóng sánh đậm đặc hay vì loài hoa ấy luôn gắn với những kỷ niệm trong khoảnh khắc giao mùa?

Nó cứ bắt người ta phải hoài niệm thổn thức vì những gì rất xa. Nó bắt người ta phải xuyến xao thương nhớ vô cùng… Nó khiến người ta muốn được dựa vào vai ai đó để tìm một hơi ấm thân quen trong cái lạnh se se của heo may sương phủ… Hoa sữa mùa Thu…

Chiều muộn. Bóng tối đang lan dần cũng là lúc hoa sữa bắt đầu dâng hương nồng nàn. Đi chầm chậm dưới vòm cây, ngước nhìn cái tán tròn của nó và ngắm những chùm hoa xanh trắng như những quả tú cầu bằng mây bông phơn phớt, thấy những nụ hoa nhỏ xíu e ấp kề sát bên nhau. Ngạc nhiên quá vì thân cây thì cao lớn, vỏ khô nứt nẻ, mốc thếch, xám xịt, thế mà hoa lại bé nhỏ, dịu hiền, mong manh đến lạ! Cả không gian cứ ngào ngạt một mùi hương như mơ, như thực, vừa hăng hắc, vừa ngọt lịm, vừa nhức nhối, vừa êm đềm… Một cơn gió heo may, thế là những chấm hoa nho nhỏ bay bay từ trên cao xuống như bông tuyết rắc đầy gốc cây, vỉa hè, những chấm hoa rơi dệt thành một tấm voan mịn màng choàng lên bờ cỏ ươn ướt sương chiều. Dãy phố cổ bỗng trở nên lãng mạn và trầm mặc, đượm vẻ ưu tư khi hoa cứ rơi rơi…
Nhắm mắt. Hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Tối mùa Thu năm nào, vòng xe quay đều trên phố, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc… Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi… Tiếng gió đùa trên lá. Tiếng hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim… Phải chăng hương hoa sữa là chiếc chìa khóa thần kỳ mở ra cả khung trời tình yêu kỷ niệm. Chợt nhận ra là kỷ niệm bao giờ cũng có hương thơm và âm thanh. Thơm vì hoa sữa mùa Thu quá đỗi nồng nàn, và ngân nga vì những tình khúc về hoa biết bao thương nhớ. Đêm trở gió, bất chợt ngân lên tiếng thì thầm da diết: “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm… Có lẽ nào anh lại quên em?...”. Sao tự nhiên lại muốn khóc? Phải chăng hoa sữa luôn gắn bó với câu chuyện tình dang dở? Cổ tích kể rằng, xưa có người con gái đẹp dịu hiền thầm yêu chàng trai nhà bên, nhưng nàng giữ mối tình sâu kín, chỉ tâm tình với cây cao trước nhà. Cây cảm động thấu hiểu nỗi lòng con gái, nên dù không có hoa, vòm lá vẫn giữ mãi màu xanh bốn mùa như gìn giữ mối tình thầm lặng. Nhưng vào một ngày mùa Thu, chàng trai ấy đã đính ước với người con gái làng xa. Đớn đau tuyệt vọng, cô gái quỵ ngã trong cơn mưa chiều. Linh hồn nàng buồn tủi bay lên vòm lá xanh, nương vào thân cây… Và bỗng nhiên, cả bầu trời rung động, cây cao rung động… Từ trên vòm cây mát rượi, những chùm hoa tinh khôi như những chùm sao xanh nở rộ và ngát hương kỳ lạ! Hoa sữa đấy, loài hoa của câu chuyện tình yêu chưa kịp bắt đầu. Loài hoa trắng trong và ngọt ngào như linh hồn người thiếu nữ say đắm khi yêu và đã chết vì yêu…
Hoa sữa vẫn thơm như thế, từng đêm, từng đêm cuối Thu, tha thiết nồng nàn! Hình như ngay cả màn đêm cũng được dệt bằng hương hoa! Hương thơm đầy trăn trở, cồn cào chỉ thổn thức về đêm, dành cho những con tim đậm sâu biết sống và yêu trọn vẹn. Có phải không, hoa sữa luôn gợi mối tình dang dở với vị ngọt đầu đời ngọt mãi không phai? Những nỗi đau khe khẽ dịu dàng thức giấc trong hương đêm vời vợi. Có bao nhiêu người đã bắt đầu yêu để rồi tan vỡ trong hương hoa mùa thu như thế?
Mong manh đêm hoa sữa... Hương thơm cứ mãi sóng sánh trong tâm hồn. Bao mùa hoa đã qua, cánh hoa nào ở lại? Chỉ còn đây, nồng nàn hương dịu ngọt thầm gọi tên mình…
Hoa xanh cất tiếng trong ngần
Mùa Thu cùng em ở lại
Thời gian theo mùa đi mãi
Chỉ còn hương hoa và em...

Chỉ còn hương hoa và em… Em và hoa sữa mùa Thu…
22/10/2014
Quỳnh Trâm

 

Gửi bình luận