Thơ

Thơ Trần Quang Quý

(Ngày đăng: 3/6/2018 21:6)

     Nhà thơ Trần Quang Quý Nguyên Tổng biên tập báo Gia đình & Xã hội. Hiện là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội. Đã xuất bản 11 tập thơ, 3 tập văn xuôi và tiểu luận. Hai lần Giải thưởng văn học Hội Nhà văn Việt Nam (2004, 2012), Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2016.


 BẾN


Những cây lúa ùa về trước sân gạch nhà tôi
trồng từng vuông ký ức
ban mai khỏa sông Đà 
rửa những gót chân từ hồng hoang bến sông

Mẹ gánh sương về
phơi thóc ướt
em gánh trăng về phơi mắt quê
dưa muối, tương cà… bẩm sinh nền văn minh lúa nước
những chiếc bồ bong cạp tư duy

Bến quê 
đong bao bước chân làng
đong gió sương, đong tiếng gầm thác chảy
chum vại dần sàng âm vang thớ đất
sóng vỗ dọc đời người, vỗ sâu tâm thức
ai về làng, ai mãi bỏ quê!

Thương những cuộc đời không bến
một ngày về khỏa tiếng ru trên sóng mùa thu
tôi mang giặt cả ngàn thao thức
giặt lại tôi
phơi một cõi làng

Ngày của Mẹ, 13/5/2018


Ở XUÂN LŨNG GIỜ NÀY

Sông Thao nằm cong giặt những đụn mây
phơi ngang chiều Xuân Lũng
tôi bay bằng đôi cánh cảm xúc quanh những gò đồi
chim sẻ ríu ran gọi mùa về trên vòm cây tháng tư
hoa xoan vừa thoát tục

Tôi đi ngang bước chân em thời nhí nhảnh thiếu nữ
con đường sỏi tung tẩy tóc đuôi gà trong trò chơi trốn tìm
đi ngang một mỉm cười 
đựng trong chiếc vại sành giấu kỷ vật
giấc mơ hồi hộp dậy thì

Lúa đang hạt, sông đang sửa soạn đầy
khói chiều miên man hôn lên nhũ xuân dịu dàng Xuân Lũng
vẳng tiếng gầu khua gầy mắt giếng sao khuya
hoa xoan rụng đầy tóc tuổi 18
còn một mùa hoa đắng đót khóc sau vườn
dẫn tôi về những viên sỏi trọc đầu rúc rích trong trò chơi Ô ăn quan
về đâu nữa trong em, cánh cửa bảo tàng ký ức tâm hồn
còn dâng hiện vật? 

Ngoài kia sông Thao nôn nao xuôi, bỏ lại tôi mắc cạn lưng đồi
mắc cạn bầu ngực em hổn hển ngõ vắng
tôi lần cởi từng nút xuân Xuân Lũng

Phú Thọ, 21/4/2014


ĐÊM THỊ NỞ

Trăng Nam Cao trải gió bên sông
Chí Phèo gục vào hồn Thị Nở
cút rượu lăn ngang nham nhở cười…

Nở gợi cảm trong mắt Chí bởi men
hay bút Nam Cao chấm mực nhân văn
làm tươi bản ngã
quà cho những phận người méo mó

Tàu chuối trải cả thiên nhiên làm chiếu
trời sao làm màn, nước chảy làm giai điệu
Nở duỗi miên man sông
Chí phanh ngực hì hục chui ra khỏi cút rượu nút lá chuối
cơn cuồng xé yếm trăng
chỉ cái nghèo làm vốn

Nở dí ngón tay vào trán Chí:
- Phải gió! Có dám… đánh mất mình?
Chí hềnh hệch:
- Đây có gì mà mất
chỉ tìm lại bản năng thợ đóng gạch đã nhão trong men
Nở xộc xệch cười
giờ mới thực nụ cười Thị Nở

29/11/2017 
 

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.