Đọc và chia sẻ

Thôi về tát cạn bể sầu...

(Ngày đăng: 18/5/2018 10:19)

     Bỗng dưng tôi lại muốn chọn cặp lục bát cuối bài để luận về tâm trạng ĐỀ THƠ của Hao Tran – Bởi trước khi người ấy rời gót khỏi cái “bến dạo chơi” này đã có một thuở bầu trời nơi đây giăng mắc đầy mơ mộng, khát khao, say đắm, tràn ngập si mê với những lời hứa ngọt ngào và mảnh trăng thề tròn vành vạnh như một cõi bồng lai của thiên đường tình ái…


 
ĐỀ THƠ
(Thơ & Ảnh : Hao Tran)

Người
ngang qua
bến dạo chơi
Nỡ mang theo
cả bầu trời khát khao

Bỏ quên lời hứa ngọt ngào
Dại khờ tôi khép đường vào trái tim

Sông sâu 
nỗi nhớ lặng chìm
Mênh mông trời biển 
biết tìm nơi đâu

Thôi về tát cạn bể sầu
Vớt nhành trăng khuyết 
rầu rầu đề thơ…
 

 “THÔI VỀ TÁT CẠN BỂ SẦU

VỚT NHÀNH TRĂNG KHUYẾT RẦU RẦU ĐỀ THƠ”
(Nhân đọc ĐỀ THƠ của Hao Tran)

Bỗng dưng tôi lại muốn chọn cặp lục bát cuối bài để luận về tâm trạng ĐỀ THƠ của Hao Tran – Bởi trước khi người ấy rời gót khỏi cái “bến dạo chơi” này đã có một thuở bầu trời nơi đây giăng mắc đầy mơ mộng, khát khao, say đắm, tràn ngập si mê với những lời hứa ngọt ngào và mảnh trăng thề tròn vành vạnh như một cõi bồng lai của thiên đường tình ái…
Cái người khách phong lưu lãng du vô tình “ngang qua bến dạo chơi” này ngày xưa ắt hẳn đã gieo vào lòng nữ sỹ lãng mạn, tài hoa xinh đẹp một “tiếng sét ái tình”- Không! Nó phải nhiều hơn thế, mạnh mẽ, đắm say hơn thế gấp nhiều lần! – Thuở ấy, người xưa ấy đã giăng mắc, đã gieo vào bầu trời, gieo vào tâm hồn trái tim vốn dĩ rất thanh bình, yên tĩnh này những đám mây bùa ngải chứa đầy những điện tích yêu đương kỳ diệu, mới mẻ, lạ lùng đến khát khao, mê muội… Chẳng thế mà, khi xa rồi – Khi người ấy đã “Bỏ quên lời hứa ngọt ngào” - Nữ sỹ mới cảm chênh chao, hẫng hụt, trống vắng đến mức tưởng như người ấy đã mang theo cả bầu trời khát khao, kỳ diệu của mình …đến mức người thơ đã “Dại khờ tôi khép đường vào trái tim” khi được uống những “lời hứa ngọt ngào thuở ấy”…Để đến bây giờ nỗi nhớ lặng chìm nơi sông sâu sóng cả…Biết tìm đâu ‘bóng chim, tăm cá” giữa trời biển mênh mông, giữa dòng đời dâu bể…Và bóng hình của người vụt khách phong lưu lãng tử đã vô tình vụt “ngang qua bến dạo chơi” như một vệt sao Chổi trên “bầu trời khát khao” ấy bây giờ??? 
Thôi đành một mình lầm lũi cô đơn “tát cạn bể sầu”, với một niềm khát khao mong mỏi cháy bỏng đến kiệt cùng và một hy vọng mong manh như sương, như khói…để vớt vát lại vầng trăng thề xưa đã khuyết đề vào đó những vần thơ cháy bỏng…TƯƠNG TƯ. 
Hai câu thơ cuối thật gai góc, mang đầy tính ẩn dụ, đầy sáng tạo, thăng hoa đến kiệt cùng…Một tâm trạng rối bời đầy trắc ẩn, nghẹn ngào vô vọng đến rưng rưng… “Tát cạn bể sầu” để tìm lại một lời hứa mà người xưa đã cố tình bỏ quên, cố tình để lặng chìm nơi sông sâu sóng cả, cố tình quên lãng: 
“Thôi về tát cạn bể sầu
Vớt nhành trăng khuyết
rầu rầu đề thơ…” 
Câu thơ nghe có vẻ cực kỳ mâu thuẫn: Bởi trong nhân loại bao đời nay đã mấy ai “tát cạn được bể sầu” – Mà nếu như có một phép màu nào đó có thể “tát cạn” được thì còn đâu “nhành trăng khuyết” để ĐỀ THƠ nữa – Nhưng chính sự mâu thuẫn này mới làm nên tâm trạng rằng xé đầy trắc ẩn của tác giả MÀ NÓ MỚI CHÍNH LÀ THƠ…Và thêm một lần tâm trạng ấy còn được bộc lộ sâu sắc hơn ở khổ thơ đáp lại tấm thịnh tình của bạn thơ Quang Bảo Bùi:
“Gọi người.. người ở nơi đâu
Làm sao vá nỗi nhịp cầu tương tư
Ta về hái lá đề thơ
Ghép đêm trăng cạn giấc mơ đợi người”
Cảm ơn Hao Tran đã dâng tặng cho đời một áng thơ lục bát hay, man mác buồn mà say đến tuyệt vời – “một tâm sự rất đời, mà cũng rất thơ”, như cảm nhận tuyệt vời chính xác của Nữ sỹ Khoảng Trời Bình Yên - và đánh thức những cảm xúc vốn đã trở thành “chai lỳ, lười biếng” những ngày này trong trái tim tôi.
 
Viết trong chuỗi ngày lười.

 

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.