Thơ

tpm. Chùm thơ của Hà Ngọc Mai

(Ngày đăng: 12/3/2018 22:51)

     Tác giả Hà Ngọc Mai tên thật là Lê Thị Ngọc Hà Quê: Xóm 14 xã Nghi Liên, Thành phô Vinh, Nghệ An.


 TUỔI NĂM MƯƠI

 

Năm mươi tuổi đã già chưa nhỉ

Bao canh trường lòng nghĩ miên man

Tuổi xuân nay đã phai tàn

Mười lăm năm ấy lệ chan gối mềm

 

Đón xuân mới lại thêm một tuổi*

Đã qua rồi tiếc nuối mà chi

Hy sinh tất cả cũng vì

Tương lai con trẻ sá gì gian truân

 

Năm mươi tuổi hỏi xuân đã hết

Hay vẫn còn... ta dệt mộng mơ

Từng giây từng phút từng giờ

Sợi thương sợi nhớ vần thơ vụng về

 

Vẫn đọng mãi tình quê dịu ngọt

Chim gọi bầy thánh thót ngoài hiên

Nhớ sao giọng nói Mẹ hiền..

Mà giờ xa cách mấy niên rồi hề*

 

Quên sao buổi triền đê cắt cỏ*

Những cánh diều quyện gió lửng lơ

Câu thương câu đợi câu chờ

Bao năm biền biệt vẫn mơ ngày nào

 

Năm mươi tuổi đã sao bạn nhỉ

Cứ yêu đời cứ nghĩ còn xoan

Tựa như khúc hát khải hoàn

Tình yêu sẽ đến đa đoan chẳng còn.

Đài Loan, ngày 25-2-2018

 

XUÂN GỬI MẸ

 

Ta muốn gửi Xuân về tặng Mẹ

Hãy trả lời Xuân nhé ...được không ?

Gửi thêm một chút nắng hồng

Để phương trời ấy lạnh không phủ mành

 

Cây nẩy lộc chồi xanh hé nhú

Cành mai vàng bung nụ trổ hoa

Nơi xa con chẳng có quà

Mừng xuân kính mẹ đóa hoa ...đáy lòng

 

Sang năm mới cầu mong vạn sự

Phúc,lộc,tài vẫn cứ song song

Thêm Xuân lưng mẹ bớt còng

Bình an mạnh khỏe mắt long lanh ngời

 

Con đón tết ở nơi xứ lạ

Gói ân tình gửi cả vào thơ

Tự nhiên  sao lại  thẫn thờ

Suốt ngày thơ thẩn thẩn thơ ra vào

 

Gần đến tết nao nao trong dạ

Nhìn dòng người hối hả ngược xuôi

Buồn vương nỗi nhớ chín muồi

Mắt rưng rưng lệ khôn nguôi nhớ nhà...

 

             XUÂN HẠNH PHÚC

 

Xuân về hạnh phúc ngập lòng ta

Hết cảnh sầu vương lệ bớt sà

Nghĩa thắm bao ngày như khúc nhạc

Ân nồng những buổi tựa bài ca

Thầm trao tiếng hẹn nhờ mây gió

Trọn gửi lời thương tới chốn nhà

Cách trở ngàn phương nhưng chẳng quản

Mong thuyền cập bến một ngày xa.

 

ƯỚC

Chiều tà vọng tiếng chuông ngân

Bỗng lòng nhớ mẹ vô ngần ai ơi!

Bao năm cách biệt phương trời

Đêm trường thổn thức lệ rơi nhạt nhoà

 

Xuân tàn hết một đời hoa

Cơm chan nước mắt lệ nhoà bờ mi

Mẹ  ơi con chỉ ước gì?

Gia đình sum họp chia li không còn.!

 

NHỚ CHỒNG

Khuya rồi anh đã nghỉ chưa?

Ở đây vất vả em vừa hết công

Ngoài  kia lạnh lắm hả chồng.

Mấy ngày bão lụt mưa dông chảy  tràn

 

Liệu nhà có dột nước chan

Giường  chăn và chiếu mùng màn ướt không?

Quê hương lại ngập băng đồng

Mấy đêm có được giấc nồng ngủ ngon

 

Xa nhau mười tám năm tròn

Thay chàng nuôi dạy các con trưởng thành

Bây giờ đã sắp tàn canh

Chúc người dưới suối yên lành thiên thu.!

 

CHIỀU ĐÔNG NHỚ MẸ

 

Trời chuyển gió rét rồi mẹ ạ

Suốt cả ngày lã chã mưa tuôn

Gợi lên man mác nỗi buồn

Tâm tư trĩu nặng với muôn chuyện đời

 

Chợt nhớ mẹ đầy vơi trong dạ

Bút mực nào diễn tả người ơi.

Công lao sánh tựa biển trời

Đẻ đau mang nặng à ơi giấc nồng

 

Nơi xóm nhỏ lạnh không hả mẹ

Đổi tiết rồi chắc lẽ lại đau

Nhức xương buốt gối viêm hàu

Những cơn bệnh lại thi nhau nó hành

 

Con chỉ muốn trời nhanh ấm lại

Để nắng hồng giăng trải khắp nơi

Mong sao nơi phía chân trời

Bình minh hửng rạng ấm khơi vỗ về

 

Lời mẹ dặn xa quê năm ấy

Bỗng hôm nay trỗi dậy trong lòng

Dù cho số phận  long đong

Thuyền con vẫn vững giữa dòng ngược xuôi

 

Tình mẫu tử chín muồi năm tháng

Kỷ niệm xưa dĩ vãng.... còn in

Đức...Tâm...Đạo..Hiếu luôn gìn

Công cha nghĩa mẹ con xin khắc lòng...

 ĐL, ngày 5-12-2017

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.